Triết lý duy trì phong độ đỉnh cao của tỷ phú có hơn 100 đứa con
Danh sách "tuyệt đối không xài" của tỷ phú này rất dài và cũng rất cụ thể: Không rượu, không caffeine, không nicotine, không bất kỳ chất kích thích nào; không thuốc giảm đau hay thuốc kê đơn, trừ những trường hợp bắt buộc hiếm hoi.
Pavel Durov, 41 tuổi, là founder và CEO của Telegram, ứng dụng nhắn tin có hơn 1 tỷ người dùng toàn cầu, tài sản ước tính 17 tỷ đô (khoảng 447 nghìn tỷ đồng). Anh cũng là người từng gây bão dư luận vì tuyên bố có hơn 100 đứa con ở ít nhất 12 quốc gia, chủ yếu từ việc hiến tinh trùng suốt 15 năm, và tất cả sẽ được chia tài sản thừa kế bằng nhau, mỗi người ước tính khoảng 132 triệu đô (gần 3,5 nghìn tỷ đồng). Đó là một quyết định gây tranh cãi không kém gì cách anh sống mỗi ngày, và cả hai, kỳ lạ là, đều xuất phát từ cùng một kiểu tư duy: coi cơ thể và bộ gen của mình như một tài sản cần được tối ưu một cách triệt để.
"Tế bào não trở thành zombie theo nghĩa đen." Đó là cách Pavel Durov mô tả chuyện gì xảy ra trong đầu một người sau khi uống rượu, trong cuộc phỏng vấn dài hơn 4 giờ với Lex Fridman. Anh nói điều này không phải để dọa ai. Anh nói vì đó là lý do anh không chạm vào rượu suốt hơn hai mươi năm qua.
Dưới đây là những gì Pavel Durov tuyệt đối theo đuổi để giữ tâm trí luôn sắc bén.
Danh sách những thứ anh không bao giờ chạm vào
Durov không gọi đây là biohacking. Không thực phẩm bổ sung đắt đỏ, không trào lưu wellness thời thượng. Với anh, đây chỉ đơn giản là một bộ quy tắc anh đặt ra cho chính mình từ rất sớm, và giữ nguyên suốt hai mươi năm. Nghiêm khắc đến mức nhà khoa học máy tính kiêm MC Lex Fridman, người ngồi đối diện anh suốt buổi phỏng vấn đó, phải thốt lên rằng nó "điên rồ".
Danh sách cấm dài, và rất cụ thể. Không rượu, không caffeine, không nicotine, không bất kỳ chất gây nghiện nào. Không thuốc giảm đau hay thuốc kê đơn, trừ những trường hợp bắt buộc hiếm hoi. Không thịt, dù cá thì vẫn ăn. Không fast food, không đường, không nước ngọt có ga. Ở mức khắt khe hơn nữa, anh còn loại cả sữa, gluten, trứng và fructose.
Gốc gác của chuyện này bắt đầu từ năm anh 11 tuổi. Thầy giáo sinh hóa đưa anh một cuốn sách tự viết, tên là "The Illusion of Paradise", mô tả những gì xảy ra trong cơ thể khi con người dùng các chất gây nghiện, trong đó có rượu. Durov kể lại: khi uống rượu, tế bào não bị tê liệt, và một số trong đó chết đi, không bao giờ hồi phục. Câu hỏi anh đặt ra cho chính mình từ năm đó trở thành thứ định hình toàn bộ cách sống sau này: nếu não bộ là công cụ quý giá nhất trên đường đến thành công và hạnh phúc, vì sao lại phá hủy nó chỉ vì một thú vui kéo dài vài giờ?
Logic với thuốc cũng tương tự. Anh xem thuốc giảm đau và thuốc kê đơn phần lớn chỉ che giấu triệu chứng, không chữa nguyên nhân. Còn với đường và đồ ăn nhanh, anh tin chúng tạo ra cơn thèm, kéo theo ăn vặt liên tục, và âm thầm bào mòn hiệu suất làm việc.
Kỷ luật và tự giác với cơ bắp, không có gì cao siêu hơn
Nếu phần kiêng cữ đã khắc nghiệt, phần luyện tập của Durov còn dữ dằn hơn.
Mỗi sáng, trước khi mở điện thoại hay chạm vào bất kỳ thiết bị nào, anh làm 300 cái hít đất và 300 cái squat. Sau đó là gym, 5 đến 6 lần một tuần, mỗi lần 1 đến 2 giờ.
Cái thú vị là chính anh thừa nhận bài tập này không làm thay đổi cơ thể nhiều lắm. Trong podcast với Fridman, anh nói thẳng: những bài tập đó không khó, chỉ chán, squat đặc biệt chán, nhưng một khi vượt qua được cái chán đó mỗi sáng, mọi việc còn lại trong ngày bỗng dễ hơn hẳn.
"Tôi nghĩ cơ bắp chính bạn có thể rèn luyện là cơ bắp này, cơ bắp của sự tự giác."
Câu nói đó, theo nhiều cách, tóm gọn cả triết lý sống của Durov. Anh không tập để có thân hình đẹp. Anh tập để chứng minh với chính mình mỗi sáng rằng anh có thể làm điều mình không muốn làm.
Anh còn duy trì banya, kiểu sauna cực nóng của người Đông Âu kết hợp thảo mộc và nhánh cây, rồi lập tức nhảy vào nước đá ngay sau đó. Cảm giác lúc đó, theo lời anh, không có gì dễ chịu. Nhưng cái cảm giác tuyệt vời kéo dài nhiều giờ, đôi khi nhiều ngày sau, mới là phần đáng giá. Anh cũng thực hành nhịn ăn gián đoạn, có hôm chỉ ăn đúng một bữa.
Và khi vì lý do nào đó không thể tập, anh nói mình cảm nhận stress bò lên gần như ngay lập tức. Nên dù đang ở đâu, bị giới hạn thế nào, anh vẫn tìm cách hít đất, tìm cách squat.
Một công ty tỷ đô vận hành với đội kỹ thuật bằng một văn phòng nhỏ
Cùng một logic đó, anh áp dụng cả vào cách điều hành Telegram, và đây là chỗ mọi thứ trở nên thú vị hơn nhiều.
Telegram được định giá khoảng 30 tỷ đô (gần 790 nghìn tỷ đồng), phục vụ hơn 1 tỷ người dùng. Đội kỹ thuật của công ty này chỉ khoảng 30 đến 40 người. Không phòng nhân sự, không quản lý cấp trung, không văn phòng vật lý. Durov từng giải thích lý do anh không cho nhân viên tuyển thêm người: khi bị giới hạn, họ buộc phải tìm cách tự động hóa. Kết quả là đội ngũ nhỏ đó hiện đang vận hành khoảng 100.000 server trải khắp nhiều châu lục, một quy mô mà phần lớn công ty công nghệ khác cần đến hàng chục nghìn nhân sự mới làm được.
Ít người hơn, ít sự phụ thuộc hơn, buộc phải tự xử lý mọi thứ một cách triệt để. Đây chính xác là cách Durov vận hành cơ thể mình: không rượu, không thuốc, không phụ thuộc vào bất cứ thứ gì bên ngoài.
Kẻ vận hành nền tảng kết nối lớn nhất thế giới lại sợ chính sự kết nối
Đây là phần lạ nhất trong toàn bộ câu chuyện. Người đang điều hành một trong những ứng dụng nhắn tin lớn nhất hành tinh lại tin rằng kết nối liên tục chính là kẻ thù của năng suất. Theo Durov, sự thật mà ai cũng sớm nhận ra là người càng dễ tiếp cận, càng kết nối liên tục, thì càng kém hiệu quả.
Nói cách khác, anh xây ra công cụ giúp cả thế giới luôn kết nối với nhau, nhưng bản thân anh lại cố gắng tách mình khỏi chính công cụ đó nhiều nhất có thể. Không rõ đây là một nghịch lý, hay chính xác là lý do anh hiểu công cụ này hơn ai hết.



