100 triệu đổi lấy trải nghiệm tại 2 khách sạn đắt nhất London mà vẫn phải kiễng chân mới có view đẹp

| Sống

Hai tân binh hạng sang giữa trung tâm London, một từng là bộ chỉ huy quân sự, một là đại sứ quán Mỹ, đang cạnh tranh gay gắt cho ví tiền của giới siêu giàu.

Mới đây, một bài báo với tựa đề "London Luxury Face-Off: How Did Two Very Expensive Hotels Compare?" (tạm dịch: Đại chiến khách sạn hạng sang tại London: Hai cái tên đắt đỏ, ai hơn ai?) đăng trên tờ The New York Times đã thu hút sự chú ý của những ai mê trải nghiệm xa xỉ.

Có lẽ không thành phố nào trên thế giới tập trung nhiều khách sạn hạng sang hơn London. Từ những huyền thoại lâu đời như Claridge's đến những cái tên mới nổi như Six Senses London, thị trường này dường như không bao giờ ngừng cung cấp những trải nghiệm xa xỉ cho tầng lớp được gọi là "siêu giàu ròng".

100 triệu đổi lấy trải nghiệm tại 2 khách sạn đắt nhất London mà vẫn phải kiễng chân mới có view đẹp - Ảnh 1.

Tòa nhà Raffles OWO tọa lạc trên phố Whitehall, đối diện với tòa nhà Horse Guards, ngay trung tâm khu lễ nghi của London.

Trong số những tên tuổi mới nhất và được đánh giá cao nhất, hai cái tên nổi bật đều sở hữu bề dày lịch sử đáng nể: Raffles tại OWO, khai trương năm 2023 trong tòa nhà Old War Office trên phố Whitehall, nơi từng là đại bản doanh quân sự của Anh Quốc; và Chancery Rosewood, ra mắt năm 2025 tại tòa nhà cựu Đại sứ quán Mỹ trên Grosvenor Square, giữa lòng Mayfair thượng lưu.

Để so sánh hai "đối thủ" này, tác giả bài viết đã chi tổng cộng gần 100 triệu đồng, khoảng 3.200 USD – cho 4 đêm nghỉ tại hai khách sạn: Chancery Rosewood với giá khoảng 2.000 USD/đêm và Raffles OWO với giá khoảng 1.280 USD/đêm. 

100 triệu đổi lấy trải nghiệm tại 2 khách sạn đắt nhất London mà vẫn phải kiễng chân mới có view đẹp - Ảnh 2.

Tòa nhà hiện là Chancery Rosewood được thiết kế bởi kiến trúc sư người Mỹ gốc Phần Lan Eero Saarinen, từng là trụ sở Đại sứ quán Mỹ

Tất cả đều trả theo giá niêm yết, không nhận ưu đãi, không tiết lộ danh tính. Quá trình trải nghiệm đầy đủ từ nhờ lễ tân gợi ý nhà hàng, tận dụng phòng gym, hồ bơi, bữa sáng, cocktail tối, cho đến việc lang thang khắp hành lang để cảm nhận linh hồn của từng nơi.

Điểm chung của hai "ông lớn"

Cả hai khách sạn đều đáp ứng đầy đủ những gì người ta kỳ vọng ở đẳng cấp 5 sao: Áo choàng tắm và dép êm ái, dịch vụ chuẩn bị giường trước khi ngủ, nước suối đựng trong chai thủy tinh, sữa cho cà phê trong hũ sứ xinh xắn. 

100 triệu đổi lấy trải nghiệm tại 2 khách sạn đắt nhất London mà vẫn phải kiễng chân mới có view đẹp - Ảnh 3.

Cầu thang tại Raffles OWO được làm từ đá cẩm thạch và thạch cao trắng, được thiết kế để toát lên quyền uy trong thời gian tòa nhà còn là đại bản doanh quân sự

Không một mảnh nhựa nào xuất hiện. Chìa khóa phòng ở Rosewood là miếng gỗ mỏng khắc tên khách sạn; ở Raffles là hình chữ nhật da màu xanh lá. Cả hai đều có spa cao cấp, nhà hàng danh tiếng do bếp trưởng nổi tiếng điều hành, và phòng gym 24 giờ được trang bị hiện đại.

Ấn tượng nhất là sự chu đáo không màu mè của đội ngũ nhân viên. Tại Rosewood, họ không chỉ nhớ tên khách mà còn tự ý cuộn gọn mớ dây sạc rối ren trên bàn đầu giường và buộc lại bằng dây da nhỏ. Tại Raffles, khi khách phàn nàn chăn quá nóng, buồng phòng lập tức thay chăn mỏng hơn không cần nhắc lại. Đó là thứ dịch vụ không thể mua bằng cách liệt kê tiện nghi trên website.

Chancery Rosewood: Kiến trúc hiện đại, lịch sử được mặc "áo mới"

Phòng Junior Suite Mayfair (yêu cầu giường đôi thay vì hai giường đơn) có giá 1.410 bảng/đêm, cộng thêm phí dịch vụ 70,50 bảng – tổng cộng khoảng 2.000 USD/đêm đã bao gồm thuế nhưng chưa gồm bữa sáng. Đó chỉ là mức "nhập môn" tại Rosewood, nơi những căn suite lớn nhất có thể rộng hơn 325 mét vuông và có giá trên 25.000 bảng/đêm.

Tòa nhà do kiến trúc sư Phần Lan gốc Mỹ Eero Saarinen thiết kế, khánh thành năm 1960 với tư cách là Đại sứ quán Mỹ, sau đó được bán cho một tập đoàn đầu tư Qatar vào năm 2009. Kiến trúc sư người Anh David Chipperfield đã chuyển đổi khoảng 600 văn phòng thành 144 căn suite, với nội thất do Joseph Dirand, kiến trúc sư và nhà thiết kế người Pháp – thực hiện. Tổng thể mang vẻ đẹp hiện đại, tối giản nhưng sang trọng, với nhiều gỗ tối màu và tường bọc vải theo tông màu đất trầm.

100 triệu đổi lấy trải nghiệm tại 2 khách sạn đắt nhất London mà vẫn phải kiễng chân mới có view đẹp - Ảnh 4.

Khoảng sảnh thông tầng cao vút ở trung tâm Chancery Rosewood được bổ sung trong quá trình cải tạo tòa nhà từ đại sứ quán thành khách sạn.

Chancery Rosewood không quá chú trọng khai thác lịch sử: Dấu vết đáng chú ý nhất của quá khứ ngoại giao Mỹ chỉ là con đại bàng khổng lồ đậu trên mặt tiền tòa nhà, biểu tượng đặt tên cho quán bar trên sân thượng Eagle Bar. 

Phòng Junior Suite rộng gần 55 mét vuông, với phòng khách và phòng ngủ liền nhau, tầm nhìn ra những tán cây trên phố Upper Brook Street.  Từ khu thay đồ, khách bước vào không gian lớn được chia thành phòng khách và phòng ngủ. Một chiếc sofa cong đặt sát bức tường kính từ sàn đến trần. Phòng tắm ốp đá cẩm thạch xanh đậm vân nổi, với bồn rửa đôi, bồn tắm thả người, buồng tắm đứng và toilet riêng biệt. Bánh shortbread được bày sẵn và được thay mới mỗi ngày; đồ uống không cồn trong minibar miễn phí hoàn toàn.

100 triệu đổi lấy trải nghiệm tại 2 khách sạn đắt nhất London mà vẫn phải kiễng chân mới có view đẹp - Ảnh 5.

Tầm nhìn từ phòng là con phố Upper Brook Street bên dưới, hai bên san sát những căn nhà phố thanh lịch xen giữa tán cây

Buổi sáng đầu tiên, chúng tôi ăn sáng nhanh tại GSQ, quán cafe tầng trệt của khách sạn. Hôm sau, chúng tôi chọn Serra, nhà hàng phong cách Địa Trung Hải ngập tràn ánh sáng tự nhiên với tầm nhìn ra quảng trường Grosvenor Square.

Điểm cộng đáng kể, khách sạn miễn phí đưa đón sân bay hoặc ga tàu, không giới hạn giờ nhận phòng hay trả phòng, phòng sẵn sàng khi khách cần. Sau chuyến bay đêm từ Mỹ, được đưa thẳng từ Heathrow về phòng mà không cần chờ đợi là trải nghiệm thực sự vô giá.

100 triệu đổi lấy trải nghiệm tại 2 khách sạn đắt nhất London mà vẫn phải kiễng chân mới có view đẹp - Ảnh 6.

Điểm trừ là hồ bơi 25 mét dù đẹp với gạch men xanh rêu hình học, nhưng nhiệt độ nước gần 32 độ C nóng như bồn tắm khiến bất kỳ ai muốn bơi thực sự đều phải thất vọng.

100 triệu đổi lấy trải nghiệm tại 2 khách sạn đắt nhất London mà vẫn phải kiễng chân mới có view đẹp - Ảnh 7.

Những bình hoa khổng lồ đặt trong sảnh khách sạn tạo điểm nhấn màu sắc nổi bật

Một sự cố nhỏ nhưng đáng tiếc, nhân viên lễ tân được nhờ đặt bàn tại nhà hàng Mayfair Chippy trước ngày đến. Đúng giờ hẹn, chúng tôi có mặt, len lỏi qua đám đông bên ngoài và thông báo tên – nhưng nhà hàng không có thông tin đặt chỗ nào. Sau đó mới biết, một nhân viên lễ tân đã tự đến tận nơi để đặt bàn vì không liên lạc được qua điện thoại, nhưng nhà hàng đã để sót. Dù lỗi thuộc về ai, sự cố vẫn để lại vết gợn trong kỳ nghỉ đáng lẽ hoàn hảo.

100 triệu đổi lấy trải nghiệm tại 2 khách sạn đắt nhất London mà vẫn phải kiễng chân mới có view đẹp - Ảnh 8.

Khi trả phòng, khách sạn bù đắp bằng một chuyến xe đến ga Paddington trên chiếc Bentley Bentayga – xe nhà của Rosewood. Cảm giác hơi ngượng ngùng khi trao chiếc vali cũ kỹ cho tài xế xếp vào cốp, nhưng thôi cũng là một kỷ niệm khó quên.

Căn Junior Suite Mayfair tại Rosewood

Raffles OWO: Lịch sử được tôn vinh, bơi lội được cứu rỗi

Phòng Classic được nâng cấp miễn phí lên Superior khi nhận phòng, với giá 900 bảng/đêm cộng phí dịch vụ 45 bảng  khoảng 1.280 USD/đêm đã gồm thuế nhưng chưa gồm bữa sáng. Rẻ hơn Rosewood khoảng 500 bảng một đêm.

100 triệu đổi lấy trải nghiệm tại 2 khách sạn đắt nhất London mà vẫn phải kiễng chân mới có view đẹp - Ảnh 9.

Sảnh chính của Raffles OWO được làm chủ bởi cầu thang lớn dẫn lên các suite tầng hai

Nếu Rosewood ăn mặc nhẹ nhàng với lịch sử, thì Raffles mặc bộ lễ phục đầy đủ. Tòa nhà hoàn thành năm 1906, được làm từ đá Portland trắng với tháp góc và những bức tượng đắp nổi biểu trưng cho Hòa bình, Chiến tranh, Sự thật và Danh vọng. Winston Churchill từng làm việc ở đây trong cả hai cuộc thế chiến; Ian Fleming cũng có thời gian gắn bó với tòa nhà này trong Thế chiến II. Năm 2016, chính phủ Anh bán tòa nhà cho Tập đoàn Hinduja của Ấn Độ để phát triển thành khách sạn và khu căn hộ mang thương hiệu Raffles.

100 triệu đổi lấy trải nghiệm tại 2 khách sạn đắt nhất London mà vẫn phải kiễng chân mới có view đẹp - Ảnh 10.

hực đơn đồ uống tại Guards Bar and Lounge gồm những biến tấu từ các công thức cổ điển, như gin tonic được thêm hương oải hương và bưởi.

Sự tôn vinh lịch sử hiện diện ở khắp nơi: các suite mang tên Churchill và các nhân vật lịch sử khác, tour tham quan hàng ngày, và một quán bar bí mật dưới tầng hầm mang tên Spy Bar – phía sau cánh cửa đánh số 007, được tạo ra để tôn vinh Ian Fleming và nhân vật James Bond huyền thoại.

Bước vào sảnh chính, cầu thang đá hoa và thạch cao trắng ngà hiện ra với sức nặng của quyền lực – đây vốn là thiết kế có chủ đích thời tòa nhà là đại bản doanh quân sự. Ánh sáng từ chùm đèn chùm và ô kính vòm trên trần rọi xuống tấm thảm đỏ kẻ sọc đen kem. Ấn tượng, nhưng thực tế là khách không có nhiều lý do để leo cầu thang này: khu nhận phòng, nhà hàng và một số dịch vụ spa đều ở tầng trệt.

100 triệu đổi lấy trải nghiệm tại 2 khách sạn đắt nhất London mà vẫn phải kiễng chân mới có view đẹp - Ảnh 11.

Phòng hồ bơi cao hai tầng tại Raffles đẹp đến choáng ngợp – và quan trọng hơn, nhiệt độ nước đủ mát để bơi thực sự.

Hồ bơi của Raffles là điểm sáng rõ ràng nhất của chuyến đi. Từ khu tiền sảnh cao hai tầng, một cầu thang cong dẫn xuống hồ bơi 20 mét trong một không gian vòm đá đầy mê hoặc. Quan trọng hơn: nhiệt độ nước đủ mát để bơi thực sự. Guards Bar and Lounge với ghế bọc nhung, tranh ngựa và cocktail biến tấu từ các công thức cổ điển cũng là nơi đáng dành thời gian.

Phòng tầng năm tại Raffles chỉ cho tầm nhìn ra các công trình biểu tượng của London khi khách… kiễng chân.

Phòng Superior rộng khoảng 34 mét vuông, nhỏ hơn đáng kể so với phòng ở Rosewood với tầm nhìn ra bức tường lan can trang trí cây xanh. Chỉ khi kiễng chân mới thấy được một chút Big Ben và tháp Victoria phía xa. Đây là điểm trừ rõ ràng nhất, dù cũng là sự khác biệt tương xứng với mức giá.

Buổi sáng cuối cùng, chúng tôi ăn tại Drawing Room  một không gian mang đậm phong cách câu lạc bộ quý tộc. Tôi ngồi xuống một chiếc sofa và lún sâu đến mức cằm gần ngang mặt bàn. Đổi sang ghế thì chiếc ghế lại nặng đến mức không thể kéo lại gần bàn. Đĩa trứng bác 26 bảng – kèm cá hồi hun khói của H. Forman & Son nghe thì sang, nhưng dịch vụ chậm chạp khiến tôi phải ăn vội vàng trước khi kéo chiếc vali cũ ra ga để bắt tàu Lizzie Line về Heathrow.

Vậy nên chọn đâu?

Đây không phải cuộc đấu giữa tốt và xấu, mà là giữa hai triết lý khác nhau về sự xa xỉ. Chancery Rosewood bán trải nghiệm đương đại: Không gian rộng, thiết kế tinh tế, dịch vụ cá nhân hóa và sự linh hoạt hoàn toàn trong lịch trình. Raffles OWO bán lịch sử được sống lại: cầu thang đại lễ, quán bar bí mật sau cánh cửa 007, và cảm giác bước vào tòa nhà từng là trung tâm quyền lực của đế chế.

Nếu muốn bơi lội thực sự và ngủ trong không gian rộng rãi, chọn Rosewood. Nếu muốn uống cocktail nơi Ian Fleming từng lui tới và ngủ cạnh cầu thang mà Churchill từng bước lên, chọn Raffles. Giá của Raffles cũng dễ chịu hơn đáng kể dù "dễ chịu" ở đây vẫn có nghĩa là hơn 1.200 USD mỗi đêm.

Điều chắc chắn đó chính là cả hai đều xứng đáng với danh hiệu khách sạn đẳng cấp hàng đầu London, một thành phố vốn không thiếu đối thủ trong cuộc đua này.

Yên Yên

Cùng chuyên mục
XEM