Nếu bây giờ phải nói gì đó với bản thân mình 10 năm trước, bạn sẽ nói điều gì?

27/10/2017 15:18 PM | Sống

Cả tuổi trẻ chỉ để sợ hãi làm gì, rồi đến bây giờ tiếc ngẩn tiếc ngơ. Tuổi trẻ của ai thì cũng chẳng kéo dài mãi.

Chào tôi những năm 20, chào tuổi trẻ của mình,

Là mình đây, một phiên bản khác của cậu khi đã 30. Mình biết tuổi 20 còn rất bận rộn với những hoài bão, những đam mê, chắc là cậu còn đang bù đầu với đống sự kiện của câu lạc bộ lại còn phải làm bài tập nhóm nữa. Cậu có mệt mỏi không?

Mình đoán là cậu chẳng có đủ kiên nhẫn để đọc hết những dòng tâm sự mà cậu sẽ cho là vô cùng nhảm nhí và lãng xẹt này, nên những gì mình muốn nói nhất với cậu chỉ tóm gọn trong vài chữ thôi, đó là: hãy yêu thương bản thân thêm một chút nữa.

Thật đấy, bởi vì khi ở độ tuổi này rồi, mình mới ngẫm lại và cảm thấy hối tiếc rất nhiều điều. Cậu biết không, mình đã rất chần chừ liệu có nên viết một lá thư gửi cậu không, nhưng rồi mình cũng đã quyết định giãi bày tâm sự với cậu. Nếu có đủ thời gian mong cậu hãy ghi nhớ cả những điều mình nói sau đây…

Cậu, đừng để ý những lời xì xào bàn tán xung quanh, người này người kia nói cậu kém cỏi, không giỏi giang bằng bạn bè thì cậu đừng buồn rồi căm ghét, trách móc bản thân. Cậu biết không, mỗi chúng ta được sinh ra đã là một món quà lớn đối với cha mẹ. Những lời nói không hay ấy sẽ chỉ làm cậu thêm buồn bực và xấu xí thôi, chẳng ai hoàn hảo cả, cậu biết đấy. Vậy nên có những thứ cậu có cố gắng đến mấy thì cũng chẳng bằng người ta, nên đừng bất lực, hãy là chính bản thân mình thôi.

Cậu không học được môn Toán vì những con số, phép tính siêu rắc rối khiến cho cậu không thể nào nhớ, cậu không thể tính nhẩm nhanh, cậu cũng chẳng thể nhìn cái hình này lại tính ra lời giải. Nhưng bù lại, cậu học được Ngoại ngữ. So với các bạn khác, cậu không thông minh lắm nhưng cậu chẳng phải đã rất chăm chỉ sao, cậu đã đỗ vào một trường ngoại ngữ bậc nhất rồi đấy thôi! Và cậu, cũng đã làm được nhiều thứ mà người khác không làm được, thế nên đừng vì những lời người khác nói mà chùn chân lại, cứ tiếp tục bước đi thôi.

Còn nữa, cậu muốn học gì, muốn tìm hiểu gì thì hãy học những gì muốn học, hãy dành nhiều thời gian hơn để khám phá và để hiểu bản thân mình. Cậu là người duy nhất có thể biết mình là ai và mình như thế nào. Kiến thức sẽ là một tấm khiên bảo vệ cậu thật vững chắc trước những luồng thông tin đa chiều và sự thay đổi ngoài kia. Nếu không có kiến thức, cậu sẽ rất dễ dàng tin vào những điều nghe tưởng chừng có lý, nhưng thực ra lại sai hoàn toàn.

Tuổi trẻ thì chẳng kéo dài mãi, nên hãy tận dụng nó mà đi đến những nơi mà cậu muốn. Nếu không có bạn đồng hành thì hãy xách balo đi một mình, cũng chẳng sao, và rồi cậu sẽ gặp được nhiều con người đáng yêu trong chuyến độc hành của mình. Thật đấy, mình đã hối hận biết bao khi mình dành cả tuổi trẻ chỉ để đi làm và lo sợ. Mình lo sợ nếu không đi làm thì sẽ thất nghiệp, sẽ bị những người hàng xóm ở nhà nghĩ mình vô dụng, đi làm rồi lại sợ họ hỏi làm được lương bao nhiêu, có đủ sống không, mình muốn thay đổi kiểu tóc lại sợ họ nói mình ăn chơi. Đấy, tuổi trẻ chỉ để sợ hãi làm gì, rồi đến bây giờ tiếc ngẩn tiếc ngơ.

Này, đừng cố bào mòn sức khỏe của mình nữa. Có thể bây giờ cậu vẫn thức khuya, 1, 2 giờ đêm mới đi ngủ, có thể bây giờ cậu vẫn nghĩ bữa sáng chẳng quan trọng, khi nào đói mua tạm cái bánh mì gặm là xong. Có thể cậu sẽ thấy phiền khi phải nghe mình nói những điều này, nhưng tin mình đi, đến cái ngày mà mỗi đêm cậu phải uống tầm 4, 5 loại thuốc trong hàng tháng trời như mình bây giờ thì cậu sẽ ước có ai ở đó lải nhải bên tai cậu cả ngày cho đến khi cậu chịu chăm sóc cho sức khỏe thì thôi.

À, cậu cũng đừng quên gọi điện thường xuyên cho bố mẹ nhé. Mình biết ngày nào cậu cũng phải bơi trong đống bài tập, thời gian còn lại cậu tham gia các hoạt động tình nguyện, nhưng cậu đừng quên bố mẹ lúc nào cũng vẫn đợi điện thoại của cậu đấy. Khi trẻ thì hãy cố gắng gọi điện hỏi thăm bố mẹ nhiều vào, và cũng về thăm bố mẹ thường xuyên hơn, còn khi cậu lập gia đình như mình bây giờ thì cậu sẽ phải dành thời gian chăm sóc gia đình nhỏ nhiều hơn.

Mình biết rằng cậu cũng đang rất buồn vì người bạn mà cậu nghĩ thân thiết không hiểu cậu. Cậu cố níu giữ, cố thay đổi để có thể hòa hợp hơn nhưng cậu lại không thấy vui vì điều đó, cậu cứ cắn dứt, khó chịu vì không biết mình đã sai ở đâu. Lỗi không phải tại cậu, mối quan hệ nào cũng phải dựa trên một nền tảng quan trọng, đó là sự tôn trọng và nó phải đến từ hai phía. Thế nên hãy nói ra những điều mà cậu nghĩ với người bạn đó, nếu cả hai không tìm được tiếng nói chung thì cũng đừng buồn. Cả hai vẫn có thể là bạn nhưng chỉ là không còn đồng hành với nhau nữa thôi.

Cuộc sống là thế đấy, trên mỗi đoạn đường, cậu sẽ gặp được những người khác nhau, người nào có chung chí hướng thì sẽ đi cùng cậu, bằng không họ sẽ rẽ sang đường khác. Nhưng chúng ta luôn có luật hấp dẫn, rồi sẽ đến một lúc cậu sẽ tìm được những người có cùng chí hướng với cậu, tôn trọng những giá trị mà cậu tôn trọng và cùng nhau nỗ lực chạm tới mục tiêu cuối cùng.

Mình biết, có những khi cậu cảm thấy bản thân thật bé nhỏ, cậu cứ loay hoay đi tìm lí tưởng sống, cậu không biết ngày mai cậu sẽ thức dậy vì điều gì. Đừng lo lắng quá nhiều, cứ làm những gì cậu muốn, cậu thích rồi cậu sẽ biết mình cần gì. Khi nào mệt mỏi quá, cứ dừng lại nghỉ chân đã nhé, lúc ấy, hãy suy nghĩ xem cậu muốn trở thành một con người như thế nào. Khi tìm được lí tưởng ấy rồi, chắc hẳn cậu sẽ vui lắm!

Cuối cùng, mình muốn cảm ơn cậu vì đã không từ bỏ. Vì có cậu thì mới có mình ngày hôm nay. Mình cũng xin hứa với cậu rằng mình sẽ không bỏ cuộc dù có chuyện gì xảy ra đi nữa. Con đường nào cũng vậy, có dài đến mấy mà vẫn cố gắng đi thì chắc chắn sẽ tìm thấy bến bờ, nên dù có mệt, mình vẫn sẽ mỉm cười bước tiếp, tuyệt đối không sợ hãi mà bỏ cuộc.

Ninh Linh

Cùng chuyên mục
XEM
Đọc thêm