Một thập kỷ mua vàng dạy tôi những điều khắc cốt ghi tâm
Mua vàng vừa dễ lại vừa khó.
Tôi bắt đầu mua vàng cách đây khoảng 10 năm, khi tài chính cá nhân còn rất đơn giản: có tiền dư thì mua vàng, cất đi cho yên tâm. Không kế hoạch phức tạp, không chiến lược gì cao siêu, chỉ là một niềm tin rất phổ biến: vàng giữ giá, vàng an toàn, vàng không phản bội người kiên nhẫn.
10 năm sau, tôi vẫn mua vàng. Nhưng cách tôi nhìn vàng đã thay đổi rất nhiều. Không phải vì giá lên hay xuống, mà vì những gì vàng dạy tôi trong suốt quãng thời gian đó.
Ảnh minh hoạ
Thứ nhất, mua vàng dễ hơn rất nhiều so với việc sống chung với nó.
Quyết định mua vàng thường diễn ra rất nhanh, nhưng cảm giác sau đó thì kéo dài. Khi đã có vàng trong tay, người mua bắt đầu để ý tới giá, tới tin tức, tới những câu chuyện xung quanh. Vàng được mua để “cất đi”, nhưng không phải ai cũng thật sự cất được nó khỏi đầu mình.
Thứ hai, giá vàng không làm tôi mệt bằng cảm xúc của chính mình.
Những lần tôi thấy nặng nề nhất không phải lúc giá giảm hay tăng mạnh, mà là khi tôi liên tục tự hỏi liệu mình có mua đúng hay không. Giá lên thì sợ mua muộn, giá xuống thì sợ mua sớm. Sau một thời gian, tôi nhận ra vàng không khiến người ta mất tiền ngay, nhưng có thể khiến người ta mất rất nhiều năng lượng tinh thần nếu cứ để cảm xúc dẫn đường.
Thứ ba, mua thêm vàng không phải lúc nào cũng đồng nghĩa với an toàn hơn.
Có giai đoạn tôi tin rằng mua thêm sẽ giúp mình yên tâm: bình quân giá, gia cố tài sản, phòng ngừa rủi ro. Nhưng thực tế, càng mua thêm, tôi càng quan tâm tới biến động, càng khó buông bỏ suy nghĩ về vàng. Sau này tôi mới hiểu, giữ nguyên trạng thái hiện tại đôi khi là quyết định tài chính khó nhưng cần thiết.
Ảnh minh hoạ
Thứ tư, vàng không hợp với người luôn cần cảm giác đang hành động.
Nếu bạn là kiểu người thấy tiền nằm yên là sốt ruột, luôn muốn làm gì đó với tài sản của mình, thì vàng sẽ không mang lại cảm giác dễ chịu. Vàng không thưởng cho người phản ứng nhanh, cũng không chiều người hay đổi ý. Nó chỉ phù hợp với những ai chấp nhận sự chậm rãi và không cần vàng phải “thể hiện”.
Thứ năm, càng mua vàng lâu, người ta càng dễ chủ quan.
Khi đã có vài năm kinh nghiệm, rất dễ nghĩ rằng mình hiểu thị trường, quen nhịp giá và biết lúc nào nên mua. Nhưng thị trường không quan tâm bạn đã mua vàng bao lâu. Sự tự tin quá mức mới là thứ khiến người mua dễ sai nhất.
Sau 10 năm, điều lớn nhất tôi học được là đặt vàng về đúng vai trò của nó. Tôi không còn kỳ vọng vàng giúp mình giàu lên nhanh hơn, cũng không mong nó giải quyết mọi nỗi lo tài chính. Với tôi bây giờ, vàng chỉ là một phần trong tổng tài sản, đủ để cảm thấy an tâm nhưng không đủ để khiến mình phải căng thẳng mỗi ngày.
10 năm mua vàng không khiến tôi trở thành người giỏi chọn thời điểm hơn, nhưng khiến tôi hiểu rõ hơn về chính mình: mức chịu đựng rủi ro, sự kiên nhẫn và giới hạn của cảm xúc. Và có lẽ, đó mới là bài học đắt giá nhất mà vàng mang lại.

