Mẹ 73 tuổi phải nằm viện, tôi lái xe về suốt đêm, nhưng nghe bố mẹ nói chuyện trong phòng, tôi quyết định rời đi

03/11/2023 15:08 PM | Sống

12h đêm bố tôi gọi điện nói mẹ bị ngất, phải nhập viện ngay nên bảo tôi chuyển tiền viện phí rồi về nhà. Tôi lập tức lái xe cả đêm chạy tới phòng bệnh...Đứng bên ngoài, tôi đã nghe thấy một sự thật đau đớn mà bao lâu nay tôi không hề biết.

Tôi lớn lên trong một gia đình trọng con trai hơn con gái, ông bà nội và bố tôi đều quý mến anh trai tôi và luôn coi thường tôi. Mỗi lần anh tôi khóc, mọi người sẽ trách tôi không chăm sóc anh ấy chu đáo.

Tôi từ nhỏ đã phải làm đủ mọi công việc, nhưng anh tôi như một thiếu gia, cơm nước, vệ sinh đều do người khác lo liệu, cách đối xử phân biệt này thật là ngột ngạt, tôi chưa bao giờ hiểu tại sao lòng người lại có thể trở nên như vậy.

Ở nhà, người duy nhất đối xử ấm áp với tôi chính là mẹ, dù mẹ thích anh trai tôi hơn nhưng mẹ vẫn đối xử tốt với tôi. Khi tôi ốm đau, không ai quan tâm đến tôi, chỉ có mẹ tôi ở bên cạnh. Chính bà là người đã tranh luận gay gắt để tôi có cơ hội được học tập.

Mẹ luôn chiếm một vị trí vô cùng quan trọng trong lòng tôi. Tôi có thể tàn nhẫn và phớt lờ những người khác trong gia đình, nhưng tôi không thể phớt lờ mẹ mình. Sau khi tôi tốt nghiệp đại học và có việc làm, tôi luôn báo đáp mẹ bằng tất cả những gì tôi có.

Tôi lấy chồng ở tỉnh khác nên không có nhiều cơ hội về quê, tất nhiên tôi không muốn quay về ngôi nhà lạnh lẽo đó. Ngoại trừ mẹ tôi, những người khác chỉ xin tiền tôi và chưa bao giờ tỏ ra quan tâm đến tôi một lời, mỗi lần tôi về họ chỉ xin tiền.

Mẹ 73 tuổi phải nằm viện, tôi lái xe về suốt đêm, nhưng nghe bố mẹ nói chuyện trong phòng, tôi quyết định rời đi - Ảnh 1.

Mẹ là người duy nhất trong nhà yêu thương và bảo vệ tôi

Tuy nhiên, vì mối quan hệ của mẹ nên tôi vẫn thường xuyên gửi đồ về, và mỗi dịp Tết Nguyên Đán tôi cũng gửi về một khoản tiền. Đôi khi mẹ tôi xin tiền tôi và về cơ bản tôi không bao giờ từ chối. Kể từ 5 năm trước, tôi đã gửi về 5 triệu mỗi tháng để hỗ trợ mẹ tiền sinh hoạt.

Thỉnh thoảng, mẹ cũng gửi cho tôi một số đặc sản quê hương như thịt xông khói, xúc xích tự làm. Tôi thực sự không thích thịt xông khói và xúc xích, nhưng vì mẹ tôi tự làm nên tôi rất trân trọng chúng. Bởi vì điều này khiến tôi cảm thấy nỗ lực của mình là xứng đáng, ít nhất trong gia đình cũng có người quan tâm đến tôi.

Gần 12h tối chủ nhật tuần trước, tôi đã ngủ say và bất ngờ bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại di động trong giấc ngủ. Khi nhìn thấy cuộc gọi trên màn hình, đó là cuộc gọi của bố tôi, điều này khiến tôi hơi bất ngờ, vì bố tôi chưa bao giờ chủ động gọi cho tôi, mặc dù trong điện thoại tôi có số điện thoại của ông nhưng tôi cũng chưa bao giờ gọi điện.

Nhưng tôi cũng nhận ra có thể mẹ tôi đã xảy ra chuyện gì đó, nếu không thì đã không đến lượt bố tôi gọi điện lúc muộn như thế này. Khi cuộc gọi được kết nối, bố tôi nói với tôi rằng mẹ tôi đã ngất xỉu ở nhà và vừa được đưa đến bệnh viện, ông yêu cầu tôi chạy nhanh về và yêu cầu tôi chuyển một ít tiền về trước, họ vội vàng đi cấp cứu mà không mang theo tiền.

Tôi rất lo lắng khi nghe điều này và vội vàng chuyển 50 triệu. Vừa mở phần mềm đặt vé, tôi phát hiện không có vé về nhà bố mẹ tôi. Tôi định tự mình lái xe về, chồng lo lắng muốn cùng về nhưng tôi không đồng ý. Bởi vì ngày hôm sau chồng tôi có một cuộc họp rất quan trọng, và kỹ năng lái xe của tôi rất tốt nên việc lái xe trong vài giờ cũng không có vấn đề gì.

Thuyết phục chồng xong, tôi chỉ gói ghém hai bộ quần áo rồi vội vã về ngay trong đêm đó.

Vì lúc đó là ban đêm nên tôi sợ xảy ra tai nạn, không dám lái xe quá nhanh. Mãi đến khoảng gần 7h sáng mới đến bệnh viện. Bố tôi đã báo trước số phòng nên tôi lao tới ngay. Kết quả, tôi đã nghe thấy cuộc nói chuyện của hai người.

Bố nói: "Con gái bất hiếu của bà quá keo kiệt. Rõ ràng là rất giàu, nhưng tôi đã nói với nó là bà bị bệnh nặng mà nó chỉ chuyển có 50 triệu. Vậy mà bà vẫn cứ bênh nó, ngày trước còn cho nó đi học. Hóa ra đọc cho lắm sách vào rồi thành con sói mù nên không nhìn ra được công lao của bố mẹ mà bỏ tiền ra".

Mẹ tôi đáp lại: "Nếu tôi không bảo vệ nó thì bây giờ ông còn muốn có tiền tiêu mỗi tháng không. Nếu tôi không cho nó đi học đại học thì bây giờ nó thất nghiệp, hoặc làm công nhân thì lấy đâu ra 50 triệu mà chuyển cho ông.

Có thể nói rằng tôi là người sáng suốt nhất trong nhà, nếu tôi quan tâm đến nó một chút, nó sẽ đáp trả tôi bằng cả tấm lòng.

Khi thấy nó rất thông minh và luôn đứng đầu lớp trong các kỳ thi, tôi quyết định đầu tư cho nó ngay. Chắc chắn những nỗ lực của tôi là đúng và khoản đầu tư nhỏ đã nhận được lợi nhuận cao. Nhờ có tôi mà giờ đây gia đình chúng ta mới có được cuộc sống tốt đẹp như vậy".

Bố tôi tiếp tục: "Đúng, đúng, bà đã làm rất tốt, bà là anh hùng vĩ đại của gia đình chúng ta. Số tiền này sẽ để mừng đám cưới cháu trai lớn. Lát nữa khi nó về, bà phải tỏ ra thật mệt mỏi rồi lấy thêm tiền từ nó để còn tổ chức đám cưới hoành tráng cho cháu nội".

Tiếng mẹ tôi dõng dạc không chút mệt mỏi: "Những gì ông nói tôi đều biết cả rồi, ông không cần lo lắng".

Khi hai người đang nói chuyện thì tôi thấy có tiếng chuông điện thoại. Qua cách nói chuyện tôi đoán người gọi là anh tôi.

Chỉ thấy bố nói: "Không, không, không, con còn phải đi làm. Mẹ con không sao, bố lo được. Hôm nay em con về, để em ấy chăm sóc nhé".

Mẹ 73 tuổi phải nằm viện, tôi lái xe về suốt đêm, nhưng nghe bố mẹ nói chuyện trong phòng, tôi quyết định rời đi - Ảnh 2.

Nhưng hóa ra mẹ lại là người lừa dối tôi suốt bao nhiêu năm nay

Anh tôi nói gì đó rồi bố trả lời tiếp: "Yên tâm đi, đám cưới của cháu trai chắc chắn bố sẽ lo giúp con. Tý nữa bố sẽ bảo chị con đưa tiền. Vậy nhé".

Sau khi cúp điện thoại, bố lại nói: "Lần này nếu bà ở lại bệnh viện thêm mấy ngày nữa, khiến bản thân càng khổ sở hơn, con gái bà nhất định sẽ đưa rất nhiều tiền đấy"….

Đến đây, tôi chỉ mỉm cười cay đắng rồi quay người đi chứ không bước vào nữa. Tôi có thể tưởng tượng ra cảnh mẹ ôm ngực đau đớn, bố nước mắt giàn giụa rồi họ cùng nhau hút máu tôi đến cạn kiệt.

Tôi đau lòng vô cùng, vốn tưởng rằng mẹ có chút quan tâm đến tôi. Nhưng cuối cùng, tôi nhận ra rằng tất cả những điều này chỉ là sự tính toán, họ chỉ tốt trước mặt tôi khi cần trục lợi. Nếu không phải lần này tôi nghe được cuộc trò chuyện của bố mẹ tôi, có lẽ tôi sẽ không bao giờ biết mẹ tôi là một người mưu mô như vậy, lừa gạt tôi khắp nơi, lừa tôi không bao giờ chán.

Bây giờ thì càng ngày càng cực đoan, thậm chí họ còn giả bệnh nặng để lừa tôi. Sau đó tôi hỏi bác sĩ thì được biết sức khỏe của mẹ tôi không có vấn đề gì, bà chỉ hơi chóng mặt và không cần phải nhập viện. Bác sỹ thấy khó hiểu khi mẹ nhất quyết muốn nằm lại ở viện nên đành phải đồng ý.

Vì thức suốt đêm nên tôi chưa dám lái xe về ngay mà tìm khách sạn nghỉ ngơi, ngủ một giấc rồi mới về.

Đến trưa, họ gọi điện hỏi sao tôi vẫn chưa về. Tôi nói với họ: "Ở nhà xảy ra chuyện, tôi thực sự không có thời gian để về. Tôi sẽ trả một nửa chi phí bệnh viện. Khi nào đến lúc đó hãy gửi hóa đơn cho tôi, tôi sẽ thanh toán theo số tiền trên".

Ngay lập tức, bố tôi mắng tôi xối xả. Ông nói tôi không có lương tâm, đồ máu lạnh ác động rồi cúp máy. Ít phút sau, mẹ gọi điện cho tôi, những lời nói của mẹ chứa đầy sự quan tâm dành cho tôi, nghe mà thấy ấm lòng.

Nếu không nhìn rõ bộ mặt thật của bà ấy, tôi đã bị lừa và sẵn sàng chuyển tiền. Tôi vui mừng vì đã nghe được cuộc trò chuyện đó.

Từ nay trở đi, tôi không còn kỳ vọng gì vào gia đình bố mẹ nhưng tôi sẽ không chối bỏ trách nhiệm, dù họ có đối xử tệ bạc với tôi thì họ cũng đã nuôi nấng tôi và cho tôi đi học.

Tôi biết ơn vì điều đó, nếu không đi học thì tôi đã không gặp được chồng và không có được cuộc sống tốt đẹp như bây giờ. Đây cũng là lý do tại sao tôi đã đối xử tốt với mẹ tôi bao nhiêu năm nay.

Sau này tôi vẫn cho sinh hoạt phí hàng tháng như trước, những chuyện khác thì đừng nghĩ tới, tôi tuyệt đối không thể làm quỹ hỗ trợ cho cả gia đình như trước đây.

Nguyễn Phượng

Cùng chuyên mục
XEM