Điều dưỡng trưởng Trung tâm cấp cứu A9, Bệnh viện Bạch Mai: 21 năm đi làm thì 16 năm trực đêm giao thừa nhưng "mình chưa bao giờ hối hận"

27/02/2026 14:50 PM | Sống

"16 năm ấy là 16 lần lang thang ở viện, từ khi lên làm quản lý thì mình không còn về Tết nữa luôn…", ThS Trí cười nói.

Khuôn mặt hiền lành, giọng nói ấm áp, ThS Lê Quang Trí (Điều dưỡng Trưởng của Trung tâm Cấp cứu A9, Bệnh viện Bạch Mai) đem đến cảm giác yên tâm ngay lần đầu gặp gỡ. Anh chính là một trong những người đầu tiên của Trung tâm bỏ hồ sơ giấy để chuyển qua bệnh án điện tử, giúp người dân thuận tiện hơn khi đi khám chữa bệnh.

Trong những ngày đầu năm trực bận rộn tại Trung tâm, anh vẫn dành chút thời gian hiếm hoi kể chuyện nghề. 21 năm công tác tại Bệnh viện Bạch Mai, ThS Trí vừa làm nghề vừa tham gia công việc cùng ban lãnh đạo, tham gia giảng dạy, đào tạo đội ngũ trẻ tại Trường Cao đẳng Bạch Mai, Trường Đại học Y Hà Nội, Trường Đại học Y quốc gia Hà Nội, đồng thời đào tạo, phát triển hệ thống điều dưỡng trong bệnh viện. Đối với công tác chuyên môn, hàng ngày anh đi buồng, tìm ra kỹ thuật mới để đào tạo cho người trẻ.

ThS Lê Quang Trí thăm khám cho bệnh nhân. (Ảnh: Như Hoàn)

“Đã làm nghề y thì cứu chữa người bệnh phải đặt lên hàng đầu”…

Tư tưởng ấy đã thấm nhuần trong tâm trí của ThS Lê Quang Trí ngay từ những ngày đầu tiên làm việc tại Bệnh viện Bạch Mai, để rồi biết bao kỷ niệm vui, những câu chuyện xúc động trở thành hành trang cho anh viết tiếp hành trình rực rỡ khi làm nghề y.

Nhiều năm về trước, ThS Trí tiếp nhận 1 trường hợp là đầu bếp (làm việc tại Hà Nội) xuất huyết não, được cứu sống kịp thời bằng phương pháp dẫn lưu mật thất. Phương pháp này được PGS.TS Nguyễn Anh Tuấn (Giám đốc Trung tâm Cấp cứu A9) và ThS Trí, khi đó đang cùng làm nghiên cứu sinh, cùng nhau cứu chữa.

Kỹ thuật này lúc ấy khá đắt đỏ, lại không được bảo hiểm chi trả. Lương đầu bếp không cao, gia đình cũng không khá giả. Nhưng vì sức khỏe người bệnh, vì còn nước còn tát, vì băn khoăn nếu không can thiệp thì chắc chắn không còn hi vọng gì cả, 2 anh em quyết định làm mật thất sớm cho bệnh nhân, đồng thời tự chi trả cho người bệnh.

Sau hơn 1 tuần mổ, sức khỏe bệnh nhân ổn định, được xuất viện. Khi ra về, họ cũng không chi trả bất cứ khoản tiền nào vì không có khả năng. Ngay cả lịch hẹn khám lại, họ cũng bỏ qua. “Nhưng đã làm nghề y thì cứu chữa người bệnh phải đặt lên hàng đầu, cứu đã, người ta trả được hay không tính sau”, ThS Trí nói.

7 năm sau, điều kỳ diệu đã tới.

“Họ mang đúng số tiền ngày xưa vào viện để trả lại. Họ nói giờ có sức khỏe, có thể làm ra kinh tế tốt hơn nên mới dám đến gặp mình để trả lại”, anh kể.

Anh nhất quyết không nhận lại số tiền đó, vì: “Điều quan trọng nhất là mạng sống của bệnh nhân đã được giữ. Họ sống tốt và làm việc bình thường, sức khỏe ổn. Đó mới là món quà lớn nhất dành cho mình sau bao năm day dứt không biết bệnh nhân ra sao”.

Nơi ThS Trí làm việc được ví là "đầu sóng ngọn gió", là nơi tiếp nhận, cấp cứu và điều trị các bệnh nhân nặng, nguy kịch từ khắp các tỉnh, thành phía Bắc đổ về. (Ảnh: Như Hoàn)

“Cứu đã, người ta trả được hay không tính sau”...

Vào năm 2021, khi dịch Covid-19 đang lan rộng cả nước, ThS Trí đã trực tiếp cấp cứu thành công, cứu sống sản phụ bị đờ tử cung sau mổ đẻ.

Sản phụ được chuyển đến từ Bệnh viện Đa khoa Hà Đông, trong tình trạng ngừng tim. Tiếp nhận bệnh nhân ngay từ cổng, anh Trí ngay lập tức tiến hành ép tim, hi vọng kéo lại sự sống cho sản phụ. Sau hơn 1 tiếng ép tim liên tục không ngừng nghỉ, bệnh nhân đã có nhịp đập trở lại, 2 ngày sau tỉnh táo hoàn toàn.

Đây cũng là trường hợp rất đáng thương. Sản phụ có 3 con, kinh tế khó khăn đủ đường. Ngày đó vì thương, mẹ anh Trí cũng gọi điện và xin hỗ trợ 1 khoản tiền, mong bớt phần nào gánh nặng cho gia đình.

“Thế rồi cứ hàng năm vào dịp Tết, chồng chị ấy sẽ gọi điện. Gia đình thường đến nhà đem theo lẵng hoa chào bác. Đó chính là những niềm vui không gì có thể đánh đổi được của người làm nghề y. Những lúc như thế lại thấy bao mệt mỏi, vất vả trong nghề tan biến cả”, anh xúc động nói.

Gắn bó với ngành y vì “mệnh lệnh” nhưng đây “thật sự là một trong những điều đúng đắn nhất cuộc đời”

Năm 2005, ThS Trí tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội với tấm bằng xuất sắc, được nhận vào công tác tại Bệnh viện Bạch Mai. Ngày ấy, có rất nhiều chuyên khoa cho anh lựa chọn nhưng anh quyết định chọn Trung tâm Cấp cứu A9, nơi vất vả nhất nhưng cũng vô cùng ý nghĩa.

“Thực ra đó cũng là cái duyên. Ngày xưa, mình định thi vào ngành khác nhưng bố mình không cho phép. Để rồi sau này nhận ra, quyết định nghe lời bố thật sự là một trong những điều đúng đắn nhất cuộc đời”, anh Trí kể.

Trong quá trình làm việc, anh được các thầy dìu dắt, chia sẻ bài bản về kiến thức chuyên môn cũng như công tác khám chữa bệnh, chăm sóc người bệnh. “Các thầy luôn nói hãy coi người bệnh như người thân của mình”. Lời dạy ấy đã thấm nhuần trong tâm trí của anh, thôi thúc anh làm việc với tất cả sự tâm huyết và tài năng của mình.

Để rồi sau đó, anh được nhận lại rất nhiều thứ mà có tiền cũng không thể mua được. Đó là tình cảm của người bệnh, người nhà bện nhân. “Có những người bệnh sau khi được cứu chữa thành công, mình cần làm việc này việc kia, họ sẵn sàng hỗ trợ, giúp đỡ ở những lĩnh vực không phải chuyên môn của mình”, ThS Trí nói.

ThS Trí đảm nhiệm nhiều vai trò tại Bệnh viện Bạch Mai. (Ảnh: BSCC)

“Mình làm ngành y thì lấy vợ làm ngành y”

Chia sẻ về quan điểm này, ThS Trí giải thích: “Bởi vì cùng ngành, nhất là ngành y. Mình làm ngành y thì lấy vợ làm ngành y, như vậy sẽ có sự đồng cảm, chia sẻ dễ dàng hơn”.

Kể về duyên vợ chồng, anh thành thật với giọng cực hóm hỉnh: “Vợ mình trước là sinh viên thực tập ở viện, được mình hướng dẫn. Sự nghiêm khắc của mình khiến cô ấy nảy sinh ý định “cưa đổ” để trả thù”. Anh cười xòa nói tiếp: “Mãi sau này cưới nhau rồi cô ấy kể lại mình mới biết”.

Gia đình hạnh phúc của ThS Trí. (Ảnh: BSCC)

16 năm không đón giao thừa cùng gia đình, có những lúc anh Trí cũng thấy chạnh lòng. Dẫu vậy, niềm vui khi bệnh nhân dần khỏe lại, lại thêm những đứa con hiểu chuyện, thậm chí tự hào khoe với bạn bè về bố mẹ làm nghề cao quý, anh lại cảm thấy thêm động lực yêu nghề. Chuyện ở lại viện trực Tết, vắng mặt đêm giao thừa của anh cũng vì thế mà thêm phần ý nghĩa.

“Trong tương lai, mình vẫn tiếp tục vừa làm vừa học thêm những điều mới để làm nghề, để đào tạo thêm được nhiều đội ngũ trẻ cứu giúp bệnh nhân, giúp ích cho đời”, anh nói, mắt lấp lánh niềm vui.

Theo Tuấn Minh

Cùng chuyên mục
XEM