Chuyện tiếp viên hàng không mùa Covid-19: Từ nghề nghiệp ổn định thành thất nghiệp sau 1 đêm, chưa biết khi nào có thể đi làm trở lại!

08/04/2020 11:06 AM | Kinh doanh

Thời điểm này, phi công và tiếp viên hàng không trên toàn thế giới đều đang trải qua những biến động không thể nào ngờ đến được.

Chuyện tiếp viên hàng không mùa Covid-19: Từ nghề nghiệp ổn định thành thất nghiệp sau 1 đêm, chưa biết khi nào có thể đi làm trở lại!

David Nicholas Rigel là một tiếp viên hàng không 27 tuổi đến từ London, Kentucky, đây là năm thứ hai trong sự nghiệp của anh tại American Airlines. Du lịch hàng không bị giảm khi nhiều máy bay trống một nửa số ghế hoặc gần như không có ai đi, và các tiếp viên hàng không như David đang cảm nhận rất rõ sự mất mát có khả năng tàn phá khủng khiếp.

Tôi là một tiếp viên hàng không cho American Airlines. Ở Hoa Kỳ có 9 hãng hàng không và American Airlines là một trong 3 hãng lớn cùng với Delta và United. Chúng tôi là một hãng hàng không đã có từ lâu đời. Và tuần vừa rồi trong đầu tôi cứ luẩn quẩn một sự thật cực kỳ lạ lẫm. Thậm chí chỉ 2 tuần trước, các thành viên trong phi hành đoàn của tôi đã bàn xem những lộ trình nào sẽ bị ảnh hưởng. Nhưng chúng tôi nghĩ đó là lỗi do truyền thông và mọi người làm quá lên. Nếu chúng ta có thể học cách rửa tay, thực hành vệ sinh cơ bản và đừng nghĩ mọi thứ kinh tởm, thì chúng tôi nghĩ rằng nó sẽ ổn. Mọi thứ sẽ ổn.

Vào tháng 1, mọi người bắt đầu đeo khẩu trang; sau đó, dần dà cũng đeo găng tay. Chúng tôi bắt đầu thay đổi dịch vụ của mình trên máy bay để vệ sinh hơn. Chúng tôi từ những người không quan tâm lắm về sự sạch sẽ trên máy bay đã trở nên siêu nhận thức.

American Airlines lúc nào cũng dạy chúng tôi về cách tiếp viên có thể thay đổi dịch vụ để phù hợp với mọi người và đảm bảo sức khỏe của họ. Chúng tôi đã tạm ngưng dịch vụ khăn nóng và sử dụng đồ thủy tinh trong cabin hạng nhất. Bây giờ, chúng tôi chỉ sử dụng cốc nhựa. Tôi là người ở tuyến đầu trong ngành kinh doanh hàng không, vì vậy chúng tôi liên tục thay đổi mọi thứ để tìm ra cách tốt nhất chăm sóc mọi người và sức khỏe của họ.

Chúng tôi cảm thấy rất buồn khi khách hàng không muốn mang giày dép vào nhà vệ sinh. Tôi không hiểu tại sao, nhưng thực sự là như vậy. Bây giờ mọi người không chỉ mang giày mà còn đeo găng tay và cả khẩu trang nữa. Một tuần trước là khi mọi thứ bắt đầu trở nên thậm tệ.

American trong một cuộc tập huấn tiếp viên hàng không có nói rằng: Tiếp viên hàng không là những cây cọ. Gió có thổi đến đâu, những cơn bão có mạnh tới đâu, thì chúng tôi cũng phải đi theo dòng chảy. Nhưng thành thật mà nói, đây là một điều không thể xảy ra trong ngành hàng không...

American bắt đầu mở rộng danh sách các tuyến đường bị ảnh hưởng bởi virus. Đầu tiên, họ tạm dừng các chuyến bay đến Trung Quốc. Sau đó, không cho các chuyến ở Milan trở về. Chuyến bay từ JFK đến Rome dự tính là bắt đầu vào cuối tháng 3, vì vậy cũng bị tạm hoãn. Rồi chúng tôi mất các chuyến đi Paris. Thật bất ngờ, tất cả khối châu Âu về cơ bản đã bị cách ly. Rằng khi tất cả chúng ta đều như thế, thì "Được thôi, ổn cả".

Ngay bây giờ, tất cả chúng tôi đều rất sốc và không thể thốt nên lời, chúng tôi tự hỏi khi nào các chuyến bay ở trong nước cũng ngưng luôn đây? Và tôi hy vọng điều đó không xảy ra.

Những chuyến bay bây giờ không thể nào hết chỗ được nữa. Từ một hãng hàng không không bao giờ dư chỗ nay chỉ còn 1 nửa, và dần dần số hành khách giảm mạnh tùy theo tuyến. Mọi người sợ mọi thứ. Họ không muốn phục vụ một ly nước. Họ không muốn phục vụ bánh quy gói sẵn luôn. Họ chẳng muốn phục vụ đồ ăn hay thức uống nữa. Mọi người chỉ đơn giản muốn thoát khỏi A để đến được B. Trong 1 tuần rưỡi qua, người ta cũng chẳng còn xếp hàng trước nhà vệ sinh nữa.

Chuyện tiếp viên hàng không mùa Covid-19: Từ nghề nghiệp ổn định thành thất nghiệp sau 1 đêm, chưa biết khi nào có thể đi làm trở lại! - Ảnh 1.

Tôi sợ rằng các nhân viên hàng không sẽ phải nghỉ việc bởi vì hiệu ứng domino khi hãng bị thua lỗ và những hạn chế đi lại. Đêm qua khi tôi từ JFK về nhà lúc 10:30 tối, tôi thấy Giám đốc điều hành của United Airlines đã gửi cho tất cả nhân viên một email nói rằng: Họ đã giảm lực lượng lao động xuống một tỷ lệ nhất định. Hãng hàng không Na Uy, ở châu Âu, đóng cửa 90%. Flybe, một hãng hàng không khu vực ở Anh, đã sụp đổ vì coronavirus. Bây giờ, đến phiên hãng United tuyên bố rằng: "Chúng tôi có thể phải cho 50% nhân viên nghỉ việc."

Nghỉ việc có nghĩa là công ty sẽ sa thải bạn, nhưng đến khi công ty hồi phục lại thì bạn sẽ lại có công ăn việc làm. Bạn sẽ không biết khi nào mình mới nhận được lá thư thông báo đi làm lại đâu. Có thể sẽ là 2 tháng sau, 6 tháng sau hoặc là 10 năm sau (tính từ thời điểm hiện tại). Có thể bạn sẽ được nghỉ nhiều lần. Bạn quay trở lại làm việc, xong rồi chuyện gì đó xảy ra, bạn được nghỉ lần nữa.

Tôi luôn luôn yêu thích hàng không. Tôi đến từ Đông Kentucky, là nơi gần như không có việc làm vì ở đó có rất ít cơ hội. Là một tiếp viên hàng không, tôi có bảo hiểm y tế, tôi có một khoản tiền trợ cấp hưu trí, tôi có một tài khoản tiết kiệm. Đây là những thứ mà hầu hết mọi người ở Đông Kentucky không có. Tôi sẽ tròn 27 tuổi trong hai tuần nữa và tôi là trụ cột trong gia đình của mình.

Nếu tôi bị nghỉ việc, tôi sẽ từ một người có công ăn việc làm ổn định thành một người thất nghiệp trong một đêm. Đó là lý do tại sao bây giờ chúng tôi lại sợ ngành hàng không. Tôi có thể nhận được một tin nhắn hoặc một email từ công ty vào giữa đêm, và rồi tôi sẽ không thể trả tiền thuê nhà và không có bảo hiểm y tế. Tôi sẽ phải khổ sở tìm đủ mọi cách để bảo vệ tiền lương của mình cho những chuyến đi bị hủy hoặc phải nhận tiền thất nghiệp.

Tiếp viên hàng không không chỉ là một công việc, mà còn là một sự nghiệp. Thật không dễ để trở thành một tiếp viên hàng không. Tôi không chỉ trải qua các quy trình nộp đơn và phỏng vấn, mà tôi còn có trải qua hàng nhiều tuần huấn luyện an toàn. Làm tiếp viên hàng không không phải là có mặt để rót coca cola cho bạn, mà tôi còn phải có mặt khi có bất kỳ tình huống nào xảy ra. Nó chẳng phải là kiểu ăn may hay cho có. Mà chúng tôi được giáo dục và huấn luyện thực sự. Chúng tôi đã phải tốn rất nhiều công sức và rất chăm chỉ cho sự nghiệp của mình. Đó là lý do tại sao trong não chúng tôi cứ luẩn quẩn một sự thật không thể tin được như này - ủa mà, điều này có thể qua đi trong vòng 1 giờ không?

Giả sử ngày mai tôi có ca làm, và phải ở một đêm tại Atlanta hoặc Caribbean, và rồi đột nhiên họ cho nghỉ, hoặc bị cách ly hoặc toàn bộ thành phố New York bị phong toả. Tôi có bị mắc kẹt trong khách sạn Atlanta không? Làm thế nào để tôi về nhà? Rồi chuyện gì sẽ xảy ra nữa? Điều bực mình nhất là: Không ai có thể biết được gì hết.

Mai Lâm

Theo Gen

Cùng chuyên mục
XEM

NỔI BẬT TRANG CHỦ

Kylie Jenner bị Forbes tước danh tỷ phú

Cả thế giới ăn 'cú lừa' khi Kylie khai khống doanh thu của Kylie Cosmetics để được danh tỷ phú.

VPBank có thể bán đến 49% vốn FE Credit, lấy tiền tập trung cho SME và bán lẻ

Năm 2020, VPBank đặt mục tiêu lợi nhuận giảm 1,1%, lần đầu tiên giảm kể từ năm 2012 do ảnh hưởng của dịch bệnh Covid-19.

Bi kịch ngành công nghiệp may mặc 2,5 nghìn tỷ USD: Hãng thời trang 'quỵt nợ' vì Covid-19, các nhà sản xuất phá sản, đẩy hàng triệu lao động vào cảnh nghèo đói

Khi một vài cửa hàng thời trang trên con phố Oxford ở London ngừng hoạt động, các nhà máy ở Bangladesh và Việt Nam cũng phải đóng cửa theo.

Tổng thống Mỹ tuyên bố cắt quan hệ với WHO

Tổng thống Mỹ Donald Trump khẳng định Trung Quốc hoàn toàn nắm quyền kiểm soát WHO dù rằng Trung Quốc chỉ đóng góp 40 triệu USD/năm trong khi Mỹ đóng góp đến 450 triệu USD/năm.

Đọc thêm