[NGHỀ CỦA TÔI] Vận động viên: Đằng sau tấm huy chương là nước mắt bội bạc

25/05/2015 11:00 AM | Nghề nghiệp

Khi từ giã sự nghiệp người may mắn được đi học, giữ lại làm Huấn luyện viên, người không may phải làm lại từ đầu, sống lay lắt bằng đủ nghề để mưu sinh khi dâng hiến cả những tháng năm tuổi trẻ cho đam mê và khát vọng.

[NGHỀ CỦA TÔI] Vận động viên: Đằng sau tấm huy chương là nước mắt bội bạc

Cuộc thi viết "NGHỀ CỦA TÔI" đã nhận được rất nhiều bài dự thi của các tác giả từ khắp nơi gửi về. Chúng tôi sẽ đăng tải những bài viết chất lượng định kì vào các ngày trong tuần.

Hôm nay chúng tôi xin gửi đến quý độc giả Bài dự thi "Vận động viên: Đằng sau tấm huy chương là nước mắt bội bạc" của tác giả Nguyễn Thị Thảo. Mời quý độc giả đón đọc.


Khi viết nên những dòng này tôi vẫn luôn khắc hoải về một câu hỏi, những việc mình đang làm có được định danh là một nghề. Đó chính là nghề võ – Nghề vận động viên (VĐV).

Tôi tạm gọi đó là nghề vì nó là một nghề của bao cảm xúc thăng hoa, vui vẻ, hạnh phúc, giằng xé và đau đớn.

Đối với những người thất bại trong đời vận động viên, họ cảm thấy mặn chát và bạc bẽo, nó ví như một quả chanh bị vắt kiệt nước và thải ra một đống bã. Nghề của tôi đầy những tháng ngày dầm mưa dãi nắng,với những giọt mồ hôi lăn dài trên gò má và những vết loang lổ đen xạm của những cô gái xuân thì khi tuổi đời chưa tròn 20.

Chúng tôi thường nói với  nhau rằng, nghề VĐV là nghề của đam mê và nhiệt huyết, thấm đẫm nước mắt và những nỗi đau về thể xác, những đôi chân bầm tím vì các đòn tấn công, cũng như sự đau đớn khi gặp phải chấn thương phải nằm viện điều trị và chờ tháng ngày dài đằng đẵng để mổ, vì với môn Võ chấn thương là người bạn đồng hành và không thể tránh khỏi trong đời VĐV.

Nghề của tôi có những mặt trái sau những giây phút thăng hoa của niềm vui chiến thắng, cũng là sự sắp xếp tính toán và “xin cho” của các huấn luyện viên, có những vận động viên từng đã phải bỏ cuộc cũng chỉ vì thầy của mình đã trót hứa “thả” trận đấu đó, mọi thứ thật tức tưởi và khó chấp nhận, vì vận động viên lúc ấy là quân cờ và công cụ để huấn luyện viên của mình đạt được mục đích cá nhân.

Đó là một góc tiêu cực khiến cho nghề của chúng tôi thêm phần đen tối, mất đi tính trung thực và cao thượng trong thể thao. Chúng tôi - những người làm nghề dù muốn dù không phải sống với nó và chấp nhận nó như lẽ tất yếu của cuộc chơi.

Có những vất vả để đến với chiến thắng mà chỉ những người đang sống cùng đam mê mới thấu hiểu, những lần ép cân để đánh hạng thấp hơn. Để ép cân, chúng tôi phải nhịn ăn hoặc ăn rất ít. Đôi chân bủn rủn, đôi mắt thâm quầng và hoa lên vì đói, lồng ngực phập phồng vì thở dốc.

Những ngày hè phải mặc áo mưa ra đường, chạy như thể bị ma đuổi, người bình thường nghĩ rằng chúng tôi điên khi trời nắng oi ả, lại mặc đồ mưa chạy như những kẻ tâm thần. Có những lúc cảm giác như ngã quỵ không thể đứng vững, có những VĐV thậm chí trước lúc cân và kiểm tra sức khỏe còn bị ngất lịm và bất tỉnh cần đến sự can thiệp của bác sỹ,

Thậm chí, có những VĐV lười biếng ép cân muốn ép thần tốc để xuống cân uống thuốc lợi tiểu và trong một đêm cân nặng đã sút nhưng không đứng dậy nổi vì mất quá nhiều nước buộc phải nhập viện. Hậu trường của những tháng ngày tập huấn, tập ngày tập đêm làm cho chúng tôi hao tổn về thể xác và kiệt quệ về tinh thần.

Thế nhưng, cứ nghĩ tới ngày mình sẽ được chạm tay vào tấm huy chương quý giá, mọi mệt mỏi tan biến và chúng tôi lại mơ về một giấc mơ vàng.

Tôi cũng đã từng thành công trong nghề của mình, và cũng nếm trải biết bao nhiêu gian truân trắc trở để đến được với thể thao thành tích cao, tôi vẫn còn mang nặng một nỗi niềm canh cánh trong lòng.

Đã bao nhiêu thế hệ Vận động viên đàn anh đàn chị, và thế hệ sau này, thi đấu cống hiến cho vinh quang cho đất nước, đồi lại khi từ giã sự nghiệp người may mắn được đi học, giữ lại làm huấn luyện viên, người không may phải làm lại từ đầu, sống lay lắt bằng đủ nghề để mưu sinh khi dâng hiến cả những tháng năm tuổi trẻ cho đam mê và khát vọng.

Đối với họ để có được những tấm huy chương họ phải đánh đổi bằng những giọt nước mắt, mồ hôi và không ít lần phải đổ máu để đổi lại ngày chia tay họ nhận được một con số 0 tròn trĩnh

Cuộc đời là vậy nghề của chúng tôi là nghề “bạc” chỉ được vẻ hào nhoáng bên ngoài bao người tung hô rồi đi vào lãng quên và biến mất như bóng đen vật vờ trong cuộc đời

Khi tôi chấp bút viết lên nghề của những người theo thể thao, tôi đồng cảm sẻ chia và thấu hiểu sâu sắc rằng, đam mê và nhiệt huyết chỉ là mạch nguồn sống, còn thực tế cơm, áo, gạo tiền, khiến cho chúng tôi phải bước đi, như câu hát vang mãi trong tim chúng ta mỗi khi bước lên bục vinh quang, đó chính là niềm tin chiến thắng vào một ngày mai tươi sáng.

Nguyễn Thị Thảo

 

>> Các bài dự thi khác:

Giáo viên đặc biệt: Tình yêu với những đứa trẻ khuyết tật

Tâm sự của một nhân viên bán hàng đa cấp

Nghề phu đường: Ăn suất cơm hộp nhớ mâm cơm nhà

Nghề đòi nợ: Chớ đẩy con nợ vào đường cùng

Tôi đã bỏ qua con đường vào đại học như thế nào?

Lương y như từ mẫu - Nghề tôi đã chọn

Cho thuê sách - Yêu nghề theo cách của riêng tôi

Nghề cầm bút - Không phải việc gì cũng bắt đầu từ ước mơ

Chúng tôi mang những bí mật "sống để bụng, chết mang theo"

Tôi khoác trên mình màu xanh áo lính

Dưới lòng phố những tên lính ẩn mình


Mời các bạn tiếp tục chia sẻ câu chuyện của mình và gửi các bài dự thi cuộc thi viết "NGHỀ CỦA TÔI" đến 2 địa chỉ: Ms Kỳ Anh - anhnguyenthiky@vccorp.vn và Mr Quốc Dũng - dungtranquoc@vccorp.vn

Tiêu đề email ghi theo cú pháp: Chuyện nghề_Tên bài dự thi_Họ tên

Ví dụ: Chuyện nghề_Nghề Biên Tập_Nguyễn Quỳnh Trâm

Một người có thể gửi nhiều tác phẩm dự thi. Người dự thi phải cung cấp đầy đủ thông tin theo mẫu sau:

CƠ CẤU GIẢI THƯỞNG

01 giải “Tác phẩm xuất sắc nhất” do Ban tổ chức bình chọn, trị giá 4 triệu VNĐ tiền mặt.

01 giải “Tác phẩm được bạn đọc yêu thích nhất” do bạn đọc bình chọn: Tác phẩm được mọi người Like và Share nhiều nhất (Thông qua các mạng xã hội Facebook, G+). Trị giá 4 triệu VND tiền mặt.

10 giải khuyến khích, trong đó có 5 giải do BBT bình chọn, 5 giải có số lượng like/share cao. Mỗi giải 1 triệu đồng.

Ngoài ra, các tác giả đạt giải cũng sẽ được tặng kèm một phần quà ý nghĩa của ban tổ chức.

Những bài viết hay nhưng không nằm trong danh sách đoạt giải sẽ được chọn đăng trên báo điện tử Trí thức trẻ và CafeBiz, tác giả được trả nhuận bút theo khung nhuận bút của tòa soạn.

PV

Theo Trí Thức Trẻ

Cùng chuyên mục
XEM

NỔI BẬT TRANG CHỦ

Ấp ủ ý tưởng từ năm 3 tuổi, Youtuber 9 tuổi gọi thành công 200 triệu từ Shark Thuỷ để phát triển kênh Youtube review đồ chơi

Lập luận chặt chẽ khiến Đức Đạt thuyết phục thành công ban cố vấn và Shark Thủy để mang về 200 triệu đồng cho dự án Kênh YouTube giới thiệu đồ chơi trẻ em của mình.

Cứ thâm niên lâu năm là nghiễm nhiên được trải thảm đỏ? Bạn nhầm rồi, xu hướng đã thay đổi, chuyên gia nhân sự sẽ tiết lộ tiêu chí tuyển dụng cấp cao mà các doanh nghiệp đang săn đón!

Các nhân viên trong ngành lâu năm thì kinh nghiệm vẫn là một điểm cộng đắt giá, nhưng việc họ có nắm bắt và thích nghi với công nghệ hay không nằm ở tư duy linh hoạt và luôn thúc đẩy bản thân học hỏi.

Ông Phạm Văn Tam: Không muốn là "tội đồ" dù đã rất mệt mỏi, nếu Asanzo phá sản sẽ mắc nợ người dân

"Với tôi, sau đợt này tôi sẽ không bao giờ cần làm ăn lớn, sẽ chỉ là người làm công. Và không bao giờ còn doanh nghiệp Việt Nam to lớn ra đời, dần dần mất cơ hội cạnh tranh với thương hiệu ngoại… Cá nhân tôi rất mệt mỏi và chán nản, vợ chồng từng tính toán bỏ hết và giữ lại một ít vốn, tuy nhiên thâm tâm tôi không muốn mãi là một tội đồ trong lòng người tiêu dùng", chủ thương hiệu Asanzo bày tỏ.

Độ "viral" của FaceApp chỉ chứng tỏ rằng chúng ta sẽ chẳng bao giờ coi trọng quyền riêng tư của chính mình, tự nguyện "dâng hiến" dữ liệu cá nhân chỉ để lấy vài bức ảnh giải trí!

Sau hơn 1 năm xảy ra vụ bê bối quyền riêng tư nghiêm trọng Cambridge Analytica, người dùng vẫn không mấy để tâm đến việc cân nhắc kỹ lưỡng trước khi giao dữ liệu cá nhân cho người khác.

Đọc thêm